Bài 5 - Thương người như thể thương thân
Ngày xưa, ở vùng đất Bắc Kạn có một làng giàu có, nhưng dân làng lại rất keo kiệt, không ai chịu giúp đỡ người nghèo khó. Chỉ có một bà góa nghèo luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác dù bà không có gì nhiều.
Một hôm, có một ông lão ăn xin đến xin ăn. Ông đi khắp làng nhưng không ai cho. Chỉ có bà góa nghèo mời ông vào nhà, chia sẻ bữa cơm đạm bạc. Ông lão cảm động, trước khi đi bảo bà: 'Nếu nghe tiếng trống, hãy chạy lên núi ngay, đừng nhìn lại!'
Đêm đó, tiếng trống vang lên. Bà góa vội chạy lên núi. Cả làng chìm xuống nước, biến thành hồ lớn. Bà nhớ lời căn dặn, không nhìn lại. Từ đó, hồ mang tên Ba Bể, nhắc nhở mọi người về lòng nhân ái.
Ví dụ:
Tại sao chỉ có bà góa được cứu?
Lời giải:
Vì bà góa có lòng nhân ái, sẵn sàng chia sẻ với người nghèo khó dù bà không có nhiều. Ông lão thần tiên đã báo trước để cứu bà.
Sự tích dạy chúng ta: phải có lòng nhân ái, giúp đỡ người khác; không được keo kiệt, bủn xỉn; tấm lòng tốt sẽ được đền đáp; của cho không bằng cách cho.
Khi kể sự tích, cần: kể rõ bối cảnh (ngày xưa, ở đâu); giới thiệu nhân vật; kể theo thứ tự thời gian; nhấn mạnh bài học; kết thúc có ý nghĩa.