Bài 1 - Thương người như thể thương thân
Có một anh chàng luôn lo lắng về những gì người khác nghĩ về mình. Anh ta sợ bị chê cười, sợ làm sai, sợ không được mọi người yêu quý. Mỗi khi làm việc gì, anh đều nghĩ: 'Người ta sẽ nói gì về mình nhỉ?'
Một hôm, người thầy khôn ngoan nói với anh: 'Đừng sợ người khác, hãy sợ chính mình. Nếu mình làm điều tốt, ai cũng kính trọng. Còn nếu mình làm điều xấu thì dù có giấu cũng không ai quý.'
Câu chuyện dạy chúng ta: Hãy sống thật với chính mình. Làm điều tốt không cần ngại người ta biết. Làm điều xấu thì phải hổ thẹn với chính mình trước hết. Quan trọng nhất là lương tâm trong sáng.
Ví dụ:
Tại sao người thầy nói 'sợ chính mình' chứ không phải 'sợ người khác'?
Lời giải:
Vì người khác chỉ nhìn bên ngoài, còn chính mình biết rõ mình làm gì, đúng hay sai. Nếu làm điều xấu, dù người khác không biết, lương tâm mình vẫn không yên.
Không nên quá lo lắng về ý kiến của người khác. Làm việc tốt, lương tâm trong sáng là điều quan trọng nhất. Phải tự trọng và tôn trọng chính mình. Hãy là người có trách nhiệm với hành động của mình.